Chào năm học mới! Năm học của sự “Hiểu biết”.
Có lẽ mỗi trường 2 em là có 2 ngày khai giảng. Năm nào mẹ cũng háo hức đến từ ngày hôm trước. Bởi đó không đơn thuần chỉ là ngày khai giảng, mà là ngày hội, ngày kết nối, ngày lan tỏa, ngày nhận được nhiều năng lượng an lành, nhiều cảm xúc, ngày quay về bên trong……… xúc động lắm!
Hôm nay cũng vậy, mẹ khám phá từng góc, đọc kỹ từng lời nhắn, câu chuyện, từng thông điệp,….
Xúc động nhất là câu chuyện của 1 em bé dân tộc nghèo bị ung thư xương giai đoạn 3 phải cắt bỏ 1 bên chân. Với ước ao chỉ 1 lần được đến trường. Và ước mơ trở thành hiện thực khi các thầy cô trường XTĐ đã chào đón em, thực hiện đúng nguyện vọng của em. Nhìn nụ cười tươi, lạc quan của em, những lời chúc của các anh chị dành cho em,…. tự nhiên nước mắt mình rơi liên tục. Và khi đọc đến đoạn 1 tháng sau buổi đến trường đó em đã rời xa thế giới này. Có lẽ, em đã rất mãn nguyện sau khi ước mơ trở thành hiện thực, em sẽ được đến 1 nơi mà em không còn phải chịu sự đau đớn nữa.
Cá nhân mình đã rất xúc động khi đọc câu chuyện. Mình nghĩ, các em học sinh trong đó có 2 con của mình khi đọc sẽ như thế nào? Qua câu chuyện chúng sẽ được học về lòng biết ơn, biết ơn cuộc sống, biết ơn mình có 1 cơ thể lành lặn, và sẽ kích hoạt được lòng trắc ẩn bên trong con để con biết yêu thương, quan tâm, chia sẻ đến người khác, những người kém may mắn hơn mình.
Đây chắc chắn là những đức tính mà mình tin bố mẹ nào cũng mong con nhà mình có được. Ngoài việc đến trường học kiến thức, các con rất cần những môi trường dạy dỗ xoay vào 3 gốc rễ : Đạo đức – Trí tuệ – Nghị lực như thế này. Để sau này khi vào đời. Các con có 1 bộ rễ vững chắc, sẵn sàng đối mặt với những sóng gió, bão táp, vẫn sẽ vươn mình lớn lên.
Mình vẫn hay nói trêu với MiNa:” 2 con sướng nhất đấy! Từ bé, tất cả các mốc quan trọng của các con bố mẹ đều luôn cố gắng sắp xếp công việc và có mặt. Từng mốc của các em vẫn luôn có sự hiện diện, đồng hành của bố mẹ. Điều mà không phải gia đình nào cũng có được.”
Mình còn nhớ, buổi tổng kết năm học lớp 3 của 2 em. Mình đã bị sốt cao trước đó 1 ngày. Nhưng mình không muốn bỏ lỡ buổi tổng kết. Mình quyết định uống 1 viên thuốc hạ sốt rồi đến trường. Với mình, buổi tổng kêt của con quan trọng lắm. Năm nào mình cũng được đọc những bức thư các con viết gửi bố mẹ. Trong thư con viết tràn ngập sự biết ơn bố mẹ đã cho con học ở ngôi trường hạnh phúc, sự quan tâm đến mẹ, mong mẹ làm việc ít hơn giữ gìn sức khỏe, sự quyết tâm trong học tập để mẹ vui,………….. (buổi tổng kết nào mình cũng khóc). Khoảng 3 tiếng sau, viên thuốc hết tác dụng và mình đã bò lăn ra bàn của con. Và hôm sau mình phải vào viện nằm vì bị viêm phổi.
Kế tiếp, buổi tổng kết năm ngoái ( con học lóp 4), nhà trường tổ chức vinh danh, trao thưởng những bạn học sinh đạt học bổng ( trong đó có bé nhà mình). Con bé có vẻ mong muốn mẹ đến tham dự. Cứ dò hỏi mẹ trước mấy hôm. Mẹ thì trong đầu nghĩ chắc chắn sẽ tham dự nhưng muốn tạo sự bất ngờ cho con và nói là hôm đó mẹ có 1 lịch, không chắc sẽ đến được. Mình còn nhớ, lúc cô bé cầm phần thưởng đi xuống dưới, nhìn thấy mẹ con bé rất ngạc nhiên, còn đi giật lùi 2 bước, sau đó thẹn bước đến bên mẹ.
Có lẽ với con, đạt phần thưởng là 1 niềm vui, nhưng sẽ vui hơn nếu con được san sẻ niềm vui đó với mẹ, niềm vui đó sẽ nhân lên gấp nhiều lần.
Được chứng kiến từng mốc trưởng thành của các con cũng là 1 dạng hạnh phúc và truyền động lực cho mình.
Còn bạn, dù có bận thế nào cũng cố gắng sắp xếp công việc tham gia 1 số mốc quan trọng cùng con nhé! Con sẽ rất vui khi có bố mẹ đồng hành bởi chắc chắn những điều này sẽ lưu lại rất lâu trong ký ức tuổi thơ của con bạn.
Mình xin được trích 1 câu ngạn ngữ rất hay của người Hà Lan dành cho cha mẹ như sau: “Cha mẹ có thể làm việc cả đời, nhưng con cái chỉ bé bỏng một thời mà thôi”. Điều này để nhắc nhở chúng ta rằng rồi con sẽ lớn, thậm chí lớn rất nhanh, và đôi lúc trong cuộc sống bương chải này chúng ta đã vô tình bỏ qua những thứ quan trọng với trẻ mà khi bạn muốn làm lại không còn kịp nữa”.
